Sự phân quyền bắt đầu từ một câu hỏi: Liệu một thế giới không có lời hứa (promise) có thực sự tự do? Nhưng khi chính người giữ chìa khóa của hệ thống tiền tệ tập trung lớn nhất thế giới—Cục Dự trữ Liên bang Mỹ—bước lên bục và tuyên bố rằng 'giờ đây, chúng tôi không thể hứa bất cứ điều gì về tương lai', liệu đây có phải là lời thú nhận cuối cùng về sự bất lực, hay là một hình thức tàn nhẫn nhất của sự trung thực mà một hệ thống tài chính phi tập trung hơn có thể mang lại?
Đầu tuần này, Christopher Waller, thành viên Hội đồng Thống đốc Cục Dự trữ Liên bang, đã gây chấn động thị trường không phải bằng một đợt tăng lãi suất hay một tín hiệu mới về lộ trình cắt giảm. Ông ta làm điều đó bằng cách tuyên bố rằng 'môi trường hiện tại không phù hợp cho forward guidance'—hay nói một cách đơn giản hơn: cái gọi là 'định hướng tương lai' (forward guidance), vũ khí tối thượng của ngân hàng trung ương trong kỷ nguyên hậu khủng hoảng, giờ đây bị vô hiệu hóa. Trong một thế giới mà kỳ vọng là tất cả, Waller vừa tuyên bố rằng Cục Dự trữ Liên bang sẽ không còn định hình kỳ vọng nữa. Họ sẽ chỉ phản ứng với dữ liệu, từng bước một, trong bóng tối.
Đối với thế giới crypto, một lĩnh vực vốn đã tồn tại và phát triển dựa trên việc mã hóa các quy tắc bất biến và cung cấp một giải pháp thay thế cho sự tin tưởng mù quáng vào cơ quan trung ương, tuyên bố này không chỉ là một tin tức kinh tế vĩ mô khác. Nó là một sự xác nhận sâu sắc. Bối cảnh của bức tranh toàn cảnh này, thưa quý vị, chính là sự thừa nhận rõ ràng nhất về sự thất bại của mô hình 'niềm tin được quản lý' (managed trust). Khi Cục Dự trữ Liên bang từ bỏ việc cố gắng vẽ ra một tương lai có thể dự đoán được, họ đang trao lại quyền lực đó cho... các giao thức. Các giao thức không lừa dối. Chúng không thay đổi tùy theo áp lực chính trị hay dữ liệu kinh tế đến vào phút cuối. Một hợp đồng thông minh là một lời hứa được thực thi, không phải là một định hướng được tuyên bố.
Hãy để tôi đưa ra một ví dụ. Nền tảng giao dịch phi tập trung phổ biến nhất, với công thức Constant Product AMM của nó, không bao giờ nói với bạn rằng 'chúng tôi đang cân nhắc việc tăng phí trong tương lai gần dựa trên dữ liệu lạm phát'. Nó chỉ đơn giản thực thi phí theo đúng mã nguồn. Khi thanh khoản được thêm vào pool, có một lời hứa bất di bất dịch: tôi sẽ kiếm được phí giao dịch tương ứng với thị phần của mình. Không có 'định hướng tương lai', không có 'cuộc họp báo', không có 'biên bản cuộc họp' để phân tích. Tại thời điểm Bloomberg đưa tin, hợp đồng thanh khoản đơn giản nhất vẫn đang hoạt động theo một cách mà Waller chỉ có thể mơ ước cho hệ thống của mình: một cách hoàn hảo, minh bạch và không cần niềm tin.
Tuy nhiên, sự mỉa mai nằm ở chỗ, trong khi Cục Dự trữ Liên bang đang vật lộn để từ bỏ lời hứa của mình, thì thế giới crypto lại đang khao khát một điều gì đó tương tự. Hãy nhìn vào Layer 2. Hàng loạt Rollup đang hứa hẹn về khả năng mở rộng không giới hạn. Nhưng nếu chúng ta nhìn kỹ vào dữ liệu, cụ thể là dung lượng blob sau Dencun, chúng ta thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Với tốc độ sử dụng hiện tại của các blob này—nơi dữ liệu giao dịch được đăng tải—các nhà phân tích kỹ thuật ước tính rằng không gian này sẽ bão hòa trong vòng hai năm tới. Khi điều đó xảy ra, phí gas trên mọi Rollup sẽ tăng vọt, có thể tăng gấp đôi hoặc hơn. Đây không phải là một kịch bản 'giảm phí' vĩnh viễn. Đây là một lời hứa về khả năng mở rộng với một hạn chế cứng nhắc. Các đội ngũ phát triển Rollup đang 'định hướng tương lai' với cộng đồng của họ rằng mọi thứ sẽ rẻ hơn, nhưng các hạn chế về mặt kỹ thuật là không thể tránh khỏi. Đây là 'forward guidance' kiểu crypto, và nó cũng dễ vỡ như lời hứa của Waller vậy.
Vậy, góc nhìn phản trực giác ở đây là gì? Liệu việc Waller từ bỏ forward guidance có thực sự là một tin tốt cho Bitcoin không? Mặt tích cực ngắn hạn là có: sự không chắc chắn từ ngân hàng trung ương thường thúc đẩy dòng vốn chảy vào các tài sản có nguồn cung hạn chế và cố định như Bitcoin. Nhưng câu chuyện sâu sắc hơn lại ủng hộ các giao thức DeFi và các ứng dụng có thể kiểm chứng được, thay vì chỉ là một 'kho lưu trữ giá trị'. Hãy suy nghĩ về điều này: khi Waller nói 'môi trường không phù hợp cho forward guidance', ông ta đang thừa nhận rằng tương lai quá không chắc chắn để có thể đưa ra bất kỳ lời hứa nào. Nhưng trong crypto, chúng ta chấp nhận sự không chắc chắn đó và xây dựng các hệ thống hoạt động bất chấp nó. Một AMM hoạt động trong cả thị trường tăng và thị trường gấu. Một giao thức cho vay hoạt động bất kể lãi suất của Fed là bao nhiêu. Chúng được xây dựng để chịu đựng, không phải để dự đoán. Đây là nơi mà 'độ tin cậy' (reliability) thay thế cho 'lời hứa' (promise). Các điểm mù trong lập luận của Waller và các nhà kinh tế truyền thống là họ vẫn coi 'sự không chắc chắn' là một trạng thái tạm thời cần được giải quyết. Đối với một người theo chủ nghĩa phân quyền, sự không chắc chắn là vĩnh viễn, và giải pháp không phải là quản lý kỳ vọng, mà là xây dựng các hệ thống có khả năng chống đạn (bulletproof).
Và chính tại đây, tôi thấy một sự phân kỳ thú vị. Trong khi những người theo chủ nghĩa tối đa hóa Bitcoin coi tuyên bố của Waller như một sự xác nhận cho luận điểm 'không có ngân hàng trung ương nào đáng tin cậy', thì tôi lại cho rằng sự kiện này có lợi nhiều hơn cho Ethereum và các hệ sinh thái hợp đồng thông minh. Lý do rất đơn giản: một sự sụp đổ của niềm tin vào các thể chế tài chính tập trung không chỉ tạo ra nhu cầu về một 'kho lưu trữ giá trị' thay thế (Bitcoin), mà còn tạo ra nhu cầu về một 'hệ thống tài chính thay thế' hoàn chỉnh (DeFi). Khi ngay cả Cục Dự trữ Liên bang cũng thừa nhận rằng họ không thể vạch ra con đường phía trước, bạn sẽ tìm đến đâu để vay, cho vay và giao dịch? Bạn sẽ tìm đến một bảng cân đối kế toán của một ngân hàng, hay bạn sẽ tìm đến một giao thức minh bạch trên blockchain, nơi các quy tắc được viết bằng code và không ai—kể cả một vị quan chức nào đó ở Washington—có thể thay đổi chúng chỉ sau một đêm?
Từ góc nhìn của một người dành nhiều năm audit code và theo dõi những lời hứa suông, tôi có thể nói rằng sự kiện này là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của tính bất biến. Các dự án NFT với tiền bản quyền có thể lập trình (programmable royalties) nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng chúng ta cần nhớ rằng nghệ sĩ cần những người mua ổn định và một thị trường ổn định, chứ không phải một tech stack phức tạp hơn. Tương tự, lời hứa về 'phân mảnh thanh khoản' là một vấn đề, tôi tin rằng đó là một narrative được các VC tạo ra để bán sản phẩm mới. Vấn đề thực sự không phải là thanh khoản bị phân mảnh; vấn đề là có quá nhiều lời hứa được tung ra mà không có đủ cơ sở hạ tầng để thực hiện chúng. Khi mọi người đều cố gắng trở thành 'ngân hàng trung ương của riêng mình' và đưa ra những 'forward guidance' của riêng họ, chúng ta sẽ kết thúc với một mớ hỗn độn.
Tóm lại, tuyên bố 'từ bỏ lời hứa' của Waller không phải là một thất bại. Đó là một sự minh bạch hiếm có. Đó là lời thú nhận rằng hệ thống cũ dựa trên sự giả vờ rằng chúng ta có thể kiểm soát tương lai. Còn crypto, đặc biệt là các giao thức DeFi và Layer 2 được thiết kế tốt, lại dựa trên một sự thật khác: chúng ta không thể kiểm soát tương lai, nhưng chúng ta có thể xây dựng các quy tắc để tồn tại trong nó. Câu hỏi cuối cùng dành cho bạn, những người đang đọc những dòng này, là: Liệu bạn có đang sở hữu những tài sản dựa trên những lời hứa, hay những tài sản dựa trên những quy tắc bất biến? Sự khác biệt giữa chúng, giống như giữa một bài phát biểu của một quan chức Fed và một dòng code trên Ethereum, chính là toàn bộ vũ trụ.


