Nhà đầu tư huyền thoại Duan Yongping vừa lên tiếng giải thích về những thay đổi trong danh mục nắm giữ cổ phiếu Pop Mart (HK: 9992), làm rõ rằng ông không trực tiếp bán ra mà thay vào đó sử dụng chiến lược quyền chọn. Trong một bài đăng trên mạng xã hội vào ngày 14 tháng 8 (không rõ năm), Duan khẳng định: “Tôi không bán một cổ phiếu Pop Mart nào. Việc giảm tỷ trọng trong báo cáo chỉ là do tôi bán các quyền chọn mua (call) và quyền chọn bán (put).”
Điều tinh tế (và đáng sợ) trong thiết kế chiến lược này là Duan đang sử dụng quyền chọn như một công cụ để giảm chi phí nắm giữ dài hạn. Ông cho biết phí quyền chọn (premium) hàng tháng khoảng 5%, tức là mỗi tháng ông thu về 5% giá trị danh mục từ việc bán quyền chọn. Nếu Pop Mart không biến động quá mạnh, số phí này sẽ là lợi nhuận cộng thêm. Nhưng nếu giá cổ phiếu vượt qua giá thực hiện (strike price) của quyền chọn mua, ông có thể bị gọi cổ phiếu. Tuy nhiên, Duan tuyên bố: “Trong dài hạn, tôi tin Pop Mart đang ở mức giá không đắt. Tôi sẽ tiếp tục chiến lược này trong một thời gian nữa.”
Insight ở cấp độ giao thức mà hầu hết mọi người bỏ lỡ là thông điệp ẩn sau chiến lược quyền chọn. Khi một nhà đầu tư giá trị lâu năm như Duan sẵn sàng bán quyền chọn mua (call), điều đó có nghĩa ông chấp nhận rủi ro phải bán cổ phiếu ở mức giá hiện tại nếu cổ phiếu tăng mạnh. Nhưng ông lại nói “giá hiện tại không đắt trong dài hạn”, tức là ông kỳ vọng giá sẽ tăng. Mâu thuẫn? Không hẳn. Bán call ở mức giá cao hơn giá hiện tại cho phép ông giữ lại phần lớn upside, đồng thời thu phí. Nếu cổ phiếu tăng quá mức, ông vẫn có lãi từ vị thế cổ phiếu và phí quyền chọn, chỉ mất cơ hội lời thêm. Đây là chiến lược “covered call” điển hình của nhà đầu tư dài hạn muốn tối ưu hóa lợi nhuận trong thị trường sideway.
Phần lớn phân tích sai về Pop Mart tập trung vào doanh số bán hàng ngắn hạn, nhưng Duan đang đặt cược vào giá trị thương hiệu và khả năng mở rộng IP. Pop Mart là công ty dẫn đầu ngành đồ chơi sưu tầm (toy collectibles) tại Trung Quốc, với các IP như Molly, SKULLPANDA, DIMOO. Họ đang chuyển từ “công ty hộp mù” (blind box) sang “nền tảng vận hành IP toàn diện”, bao gồm dòng sản phẩm cao cấp, công viên giải trí, và xuất khẩu ra nước ngoài.
Nếu bạn đọc kỹ whitepaper (hay báo cáo thường niên) của Pop Mart, bạn sẽ thấy họ đang đầu tư mạnh vào hệ sinh thái IP: hợp tác với nghệ sĩ quốc tế, mở rộng cửa hàng ở Đông Nam Á, châu Âu. Doanh thu từ nước ngoài đang tăng trưởng nhanh, nhưng vẫn còn nhỏ so với nội địa. Duan không đề cập đến mảng này, nhưng chiến lược của ông ngầm khẳng định niềm tin vào câu chuyện tăng trưởng dài hạn của Pop Mart.
Hãy cùng trace execution path của chiến lược quyền chọn này. Mỗi tháng, Duan bán quyền chọn mua (call) với giá thực hiện cao hơn giá thị trường khoảng 10-20%, và quyền chọn bán (put) với giá thực hiện thấp hơn 10-20%. Nếu giá cổ phiếu dao động trong biên độ đó, cả hai quyền chọn đều hết hạn vô giá trị, ông giữ nguyên cổ phiếu và thu phí 5%. Nếu giá tăng vượt giá call, ông có thể bị bán cổ phiếu, nhưng ông có thể chọn mua lại hoặc chấp nhận bán. Nếu giá giảm sâu, ông sẽ phải mua thêm cổ phiếu ở giá thấp hơn, nhưng đó lại là cơ hội tốt. Chiến lược này phù hợp với quan điểm “dài hạn không đắt, ngắn hạn khó đoán”.
Điều mà các dev không nói với bạn là rủi ro thực sự của chiến lược này đến từ biến động bất thường. Nếu Pop Mart có tin tức bất lợi (ví dụ: doanh thu quý thấp, IP chính suy yếu), cổ phiếu có thể giảm mạnh, và Duan sẽ phải ôm thêm cổ phiếu ở giá thấp, nhưng vẫn lỗ nếu giá tiếp tục giảm. Phí quyền chọn 5% chỉ là “đệm” nhỏ so với rủi ro giảm 30-40%. Vì vậy, ông chỉ làm điều này với những cổ phiếu mà ông thực sự tin tưởng.
Từ góc nhìn phân tích kỹ thuật, việc Duan giữ vững lập trường và sẵn sàng tăng thêm vị thế (nếu giá giảm) là một tín hiệu tích cực cho thị trường. Nhưng nó không phải là dự báo giá ngắn hạn. Quyền chọn với phí 5% phản ánh kỳ vọng biến động cao, có thể liên quan đến kết quả kinh doanh quý tới hoặc tin tức về mở rộng thị trường.
Kết luận, bài viết này là một thông điệp quan hệ nhà đầu tư hơn là báo cáo tài chính. Duan Yongping đã khéo léo truyền tải niềm tin vào Pop Mart thông qua hành động chứ không chỉ lời nói. Với chiến lược quyền chọn, ông vừa giảm chi phí nắm giữ, vừa thể hiện sự sẵn sàng đồng hành dài hạn. Câu hỏi đặt ra là: liệu các nhà đầu tư khác có đủ can đảm để làm theo?

